Các sản phẩm thời trang được nhiều người quan tâm !

đồ lót-ao thun nam

đồ lót nữ-so mi nam

thời trang mặc nhà-áo lót

Hội Quán Trẻ
18:28 EDT Thứ năm, 23/05/2013

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 2


Hôm nayHôm nay : 1856

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 49266

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 494448

Bài Viết Hay

Mùa Gọi - Huệ Nguyên
khuctaongo
hantuongthi
vtv

Menu

Trang nhất » Tin Tức » Tác Phẩm Bè Bạn » Truyện Dài & Tiểu Thuyết

Quang cao giua trang
Ký họa tác giả

Chương 3: Thời Trốn Nắng - Lê Văn Duy

Trong nhà này má con cực khổ nuôi dạy các con nên người, ba có công sinh thành mà không có công dưỡng dục. Do vậy mọi việc trong gia đình ba để má con quyết định.’’. Khi biết tin con gái trúng tuyển thư ký hành chánh tỉnh, ông Tư Phương phiền trách vợ một câu ngắn gọn:’’Anh giận mình đã giấu anh chuyện con Ngàn Phương đi thi thư ký tòa bố, giận lắm. Lẽ ra mình nên cản ngăn nó.’’. Nghe chồng nói vậy cô giáo Cẩm Hồng biết ba con Ngàn Phương giận vợ lắm nên mới nói vậy

Chương 6: Nước Mắt Một Thời - Nguyễn Khoa Đăng

Chương 6: Nước Mắt Một Thời - Nguyễn Khoa Đăng

Đêm ấy cả nhà tôi sợ đến nỗi không ai ngủ được. Vì việc hành hạ mẹ tôi rồi bố tôi, các chú thím tôi và nhiều địa chủ mới được quy lên, đều được diễn ra ở ngôi nhà hoang ấy. “ Con vợ thằng Lân, bao giờ mày nộp đủ số thóc ấy cho Đội” - Tiếng lão Kền . “Dạ, trong nhà con một hạt chả có, chứ đừng nói đến một thùng”- Tiếng mẹ tôi. “Không có thóc thì đưa vàng ra thay cũng được”- “Nhà nông thì làm gì có vàng”- “A, con này bướng thật! Quỳ xuống”… “Véo, véo!” tiếng roi rít lên trong không khí. “Ai, ái…đau quá! Đau quá!” Tiếng mẹ tôi kêu lên. Lại tiếng lão Kền: “Có nộp vàng không thì bảo!”- “Dạ, đã bảo nhà con không có mà”- “A, con mụ này bướng nhỉ- Ra quỳ gối ngoài sân kia! Không phải quỳ chỗ ấy mà quỳ lên cái vỏ mít kia kìa!”- “Xin ông tha cho, thân già đầu gối toàn xương với da, con quỳ không được!”- “Vậy khi bóc lột ông bà nông dân chúng tao chúng mày có hỏi thế không”.

Chương 5: Nước Mắt Một Thời - Nguyễn Khoa Đăng

Chương 5: Nước Mắt Một Thời - Nguyễn Khoa Đăng

Anh Nghiệm bị giặc bắn chết cách đấy 4 năm trong trận càn Quang Thẩm khi chúng bắt thanh niên trai tráng xếp thành hàng cho chúng lia đạn trung liên. Năm Cải cách chị Nghiệm 25 tuổi. Khá đẹp. Nếu Én đẹp trần tục như quả chín lúc nào cũng hấp dẫn mời gọi bầy chim thì chị Nghiệm dân giã như bức tranh tố nữ chỉ muốn treo cao để ngắm nhìn. Đẹp thế, vậy mà suốt 4, 5 năm goá chồng, chị vẫn giữ được mình, vẫn lạnh lùng với mọi cám dỗ. Nhớ mùa hè năm ngoái khi hoà bình mới lập lại, không biết từ đâu đưa đến, quê tôi bỗng dưng như lên cơn động rồ, cả xóm, cả làng, trai gái trẻ già xúm xít rủ nhau đi nhảy …kết đoàn.

Ký họa tác giả

Chương 2: Thời Trốn Nắng - Lê Văn Duy

Vợ chồng ông phán Hội cố gắng cho hai cô con gái học hành tử tế. Con gái xóm quê ở Mỹ Trà thời đó được lên Sài Gòn ăn học như con trai là chuyện hiếm có. Khi cô Alice Cẩm Hồng chưa tốt nghiệp Tú Tài trường Áo Tím sớm hứa hôn với giáo sư Triết trường Trung học Pétrus Ký Dương Tứ Phương, ông phán Hội rất phiền lòng. Hôm đàng gái làm lễ vu quy đãi tiệc bà con họ hàng trong làng Mỹ Trà, nhóm thân hữu chưa ra về hết , ông phán Hội bảo mệt tim vào nằm trên ghế xích đu, giao việc đãi đằng khách khứa cho bà Tư Hội. Hôm sau ông phán Hội lấy cớ mệt người, không theo họ đàng gái đưa dâu về Sài Gòn.

Chương 4 : Nước Mắt Một Thời - Nguyễn Khoa Đăng

Chương 4 : Nước Mắt Một Thời - Nguyễn Khoa Đăng

Bọn này ngày trước thường vào càn quét làng tôi. Chúng đồng nghĩa với nỗi khiếp sợ kinh hoàng và những tội ác nghĩ đến đã muốn sởn gai ốc. Ngày ấy, sáng ra, cứ nghe đại bác nổ nã dọn đường là y rằng một lát sau bọn lính ùa vào càn quét. Dân làng, đàn ông trai tráng, ở lại đánh trả hoặc rúc xuống hầm bí mật, con gái thì cũng phải trốn nhưng dùng nhọ nồi trát kín mặt để may ra được bọn chúng “chê” mà tránh khỏi bị hãm hiếp, còn lại bà già, trẻ con rủ nhau ngồi tập trung lại một chỗ để mà khi thấy chúng xục vào nhà cả đám cúi gầm mặt xuống, hai tay vái lạy lia lịa, miệng lầm rầm như cầu kinh “lạy quan lớn ạ”. Mà quan lớn quan bé đó có xa lạ gì với dân làng tôi đâu. Trong đám quan lớn này tôi từng nhìn thấy có những đứa cách đấy không lâu còn cởi trần đóng khố đến làng tôi đánh giậm, đun riu hoặc tay này xách cái sọt tre, tay kia cầm cái bù cào bốn răng xục xạo khắp các bờ tre bụi dứa để gắp…cứt... Cứt người và cứt chó. Ngày đó ở quê tôi gắp cứt cũng là nghề kiếm sống, nghề của quân “tưrănggơ”, nhái theo tiếng Pháp.

Ký họa tác giả

Chương 1: Thời Trốn Nắng - Lê Văn Duy

Công viên Nguyễn Du mùa hè hoa phượng nở đỏ bờ sông xây kè đá xanh núi Sập, đá trắng núi Cô Tô, đá hoa cương núi Sam. Mùa thu hoa xẹt vàng, hoa bằng lăng tím, hoa sứ trắng, hoa sứ tím soi bóng lung linh trên mặt hồ. Mùa đông lớp hoa tường vi tím hồng nở đầy hàng rào kẽm chống đạn B40, phủ mớ dây leo xanh che kín bốn bên hàng rào sân quần vợt Hải quân. Bốn mùa hoa mười giờ, hoa sao nhái, hoa mồng gà, hoa phù dung, hoa quỳ, hoa huệ trắng, huệ hồng, những loài hoa thảo dã miệt vườn thay nhau trổ bông rực rỡ trong công viên mang tên tác giả Truyện Kiều. Giới trung lưu, các cụ hưu trí, thầy cô giáo, đám học trò trung học thị xã thích đi dạo quanh bờ hồ Long Xuyên

Chương 3 : Nước Mắt Một Thời - Nguyễn Khoa Đăng

Chương 3 : Nước Mắt Một Thời - Nguyễn Khoa Đăng

Đến lúc này, đành phải nói thật, việc bày vẽ lôi thôi này không phải là ý muốn của chúng tôi. Con đâu cha mẹ đấy, lập bàn thờ ông bà cha mẹ ở nơi khác, thậm chí ở nước ngoài thì cũng đã sao. Ai dám nghĩ thế là bất hiếu. Khốn nỗi, ai sống ở nông thôn miền Bắc mấy năm qua hẳn rõ đấy. Chả biết từ đâu mà cứ như một cơn lên đồng tập thể, khắp chốn khắp nơi, người người đua nhau xây cất, tôn tạo hết từ đường này đến lăng mộ nọ.

Chương 2: Nước Mắt Một Thời - Nguyễn Khoa Đăng

Chương 2: Nước Mắt Một Thời - Nguyễn Khoa Đăng

Cho mãi mãi sau này, tôi vẫn không giải thích được vì sao cái hương vị của mùa xuân năm ấy lại rạo rực trong tôi đến thế. Cảnh vật thì vẫn là cảnh vật từ ngàn xưa. Vẫn những cây xoan, mùa đông rụng hết lá, chìa lên bầu trời xám như chì những cành nhánh sù sì, gân guốc, đầu tù ra như những khúc chân chó . Vẫn những bụi tầm xuân gai góc kín đáo giấu mình trong bụi rậm để bất ngờ nở tung ra những chùm hoa phơn phớt hồng làm sáng rực cả một không gian. Đó cũng vẫn là những rãnh đất, vạt vườn lâu nay khô cằn, xơ xác vì nắng hanh gió bấc, nay bỗng đồng loạt đội lên nào bí nào bầu, nào mận, nào đào…những mầm cây non nớt e ấp mang hai bên hai mảnh lá con con như hai bàn tay tí hon giơ lên che gió và nắng. Đó còn là những chồi non nghe tiếng gọi của mùa xuân đã như những con chim ngủ đông rủ nhau đồng loạt chìa mỏ chui ra.

Nước Mắt Một Thời -Nguyễn Khoa Đăng

Nước Mắt Một Thời -Nguyễn Khoa Đăng

Tôi gặp nhà văn lần đầu tiền vào cuối năm 2010, may mắn lúc đó tôi trực tiếp tham dự buổi ra mắt cuốn sách Nước Mắt Một Thời của nhà văn tại nhà văn hóa Lao Động.

 
Like Faccebook Hoiquantre

Giới thiệu

Giới thiệu về Hội Quán Trẻ

Hội Quán Trẻ là website được một số cây viết trẻ sáng lập và phát triển. Ra đời nhằm mục đích kết nối niềm đam mê văn học với các cây viết trẻ, bên cạnh đó, Hội Quán Trẻ còn khích lệ những phong trào sáng tác nghệ thuật, nghiên cứu khoa học và đẩy mạnh các phong trào bổ ích của các bạn trẻ trên mọi...

Đăng nhập thành viên

Thăm dò ý kiến

Bạn có góp ý gì cho Hội Quán Trẻ?

Cần thêm chuyên mục

Nâng cao chất lượng bài viết

Tăng số lượng bài viết

Mở rộng các vấn đề khác ngoài văn học

Tất cả các câu trả lời trên

Liên kết